Tiếng Đàn Bầu | Tống Ngọc Hân

Cơn mưa đuổi theo đoàn tàu như thú dữ săn mồi. Càng lên cao, con tàu càng trở nên chậm chạp, ì ạch. Mưa đón đầu hành trình và cảnh cáo bằng những cú tạt sắc lạnh vào những ô cửa kính mờ mịt. Khách vón vào nhau vì lạnh. Cuối thu mà trời còn dư nước đến vậy.
Chị mỗi lúc lại nép sát vào tôi, chỉ tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Tôi không thấy gì ngoài một mái nhà phủ đầy hoa tigôn mà hình như mưa làm màu hoa loãng ra. Tôi rất ngại hỏi chuyện người mới quen nhưng lại hay lén để ý. Vì thế, dù dán mắt vào cuốn Trăng Non dầy khộp thì tôi vẫn biết chị đang rất muốn bắt đầu câu chuyện. Gấp sách lại, tôi nhìn chị chờ đợi. Và câu chuyện bắt đầu…
5/5 - (2 bình chọn)
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Nguồn
Khôi kể chuyện
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button