Trăng Máu | Nguyễn Thảo Nguyên

Ông trở giấc vào khoảng quá nửa đêm. Ánh sáng trăng mười ba âm lịch chiếu xuyên qua khoảng trống của các song sắt phủ trùm lên người ông đang nằm trên chiếc giường kê cạnh cửa sổ có khung gắn vào vị trí thấp của bức tường nhà. Hơi nước của cơn mưa đầu đêm hẳn còn vương lại trên các khóm lá quanh nhà và ông ngửi thấy mùi đất hòa quyện với mùi lá ẩm cùng hương của các loài hoa dại nở về đêm. Có bỏ quên rồi đến gần hai mươi lăm năm. Những ngày gần đây ông mới nhớ có sự tồn tại của các mùi hương đồng nội ấy. Bởi kể từ sau những đêm trăng đầy kỷ niệm của mùa thi tốt nghiệp trung học phổ thông, ông đã rời bỏ vùng quê tuổi thơ của mình. Từ đó có khi ông cũng bắt gặp những đêm trăng sáng nhưng là ở các thành phố, lúc còn học ở nước ngoài hay sau khi ông về nước làm việc trong một công ty thuộc lĩnh vực xuất nhập khẩu. Những đêm trăng ấy đối với ông hầu như chỉ là tín hiệu đơn thuần cho sự tuần hoàn ngày – đêm, năm – tháng…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button