Mưa mây | Nguyễn Ngọc Tư

Có chút thô lỗ, trong cách mưa ném phịch lên đất vốn phơi mặt suốt mùa khô, chẳng còn chút cỏ rạ che chắn. Hơi nóng ngụt lên, phả qua lần vách chắp vá bằng mấy tấm ván còng queo, mà sự thiếu kín đáo của nó làm Ngò mất tự nhiên khi Lì hì hui hí húi trên người chị. Từ chỗ Ngò nằm, day mặt sang trái có thể thấy rõ ràng đôi dép hường của dì Dũng đan đi đan lại bên sân, rền rĩ, “quỷ thần ơi, củi ướt hết rồi”.
Những cọng củi đã khô quéo, phải mưa bao lâu mới ướt? Ý nghĩ ấy làm Ngò phân tâm, không hay Lì rùng mình xong rồi, đang cố rút cái áo bị cấn vào một phần lưng chị.
– Đi luôn sao? Mưa đó.
– Ăn thua gì, mưa mây như thằn lằn đái. Tới giờ cho bò uống sô đa trứng gà.
Lì nói trong lúc tháo nút áo ra gài lại, khi phát hiện ra vạt thấp vạt cao. Ngò bảo:
– Nhớ giắt mấy củ khoai luộc theo.
3/5 - (2 bình chọn)
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button