Em đừng đi | Nguyễn Thị Lê Na

Miên tỉnh dậy. Vắng lặng. Ánh sáng hắt qua khe tấm bạt vải lờ nhờ. Mi mắt từ từ mở ra, chạm mái lều tạm như chiếc túi bẩn thỉu bụi bặm chực úp chụp xuống đầu. Nhúc nhích, cố trở người. Khó nhọc. Toàn thân đau ê ẩm. Như ai đã dùng búa dằn khắp người một lượt từ bao giờ. Một nửa thân dưới trần truồng không mảnh vải. Hai chân tê cứng, nặng trịch, không tài nào nhấc lên được. Đau đớn. Ê chề. Cả trí nhớ cũng buốt cóng. Mê mệt. Lễnh loãng khói sương mơ hồ xứ tuyết…

Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button