Còn Chút Gì Để Nhớ | Nguyễn Nhật Ánh

Giọng Đọc : Bình Nguyên (Kẻ Trộm Hương)

Lấy bối cảnh trước ngày giải phóng đất nước năm 1975, câu chuyện xoay quanh Chương, chàng trai 18 tuổi đầy ước mơ và hoài bão, rời vùng quê nghèo miền Trung nắng gió vào Sài Gòn để kiếm cho mình tấm bằng đại học.

Nơi đất khách ồn ào náo nhiệt, anh gặp gỡ những con người mới. Có những người chỉ đi qua cuộc đời anh, nhưng cũng có những người gắn bó với anh cả trọn cuộc đời. Đó là những người bạn đại học thân thiết Kim Dung và Bảo. Đó là gia đình bác Tám với ba cô con gái: Kim, Trâm, Quỳnh và cậu em út Tạo. Kim, cô chị cả của gia đình nhỏ; Trâm lanh lẹ, “ác khẩu” nhưng tốt bụng; và đặc biệt một Quỳnh đáng yêu xinh xắn, dịu dàng, khiến Chương xao xuyến ngày từ lần đầu nghe giọng. Nhưng rồi chiến tranh và dòng đời xô đẩy mỗi người một phương. Và rồi tất cả chẳng còn “chút gì để nhớ”…

4.7/5 - (43 bình chọn)
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
6 Bình Luận
Cũ nhất
Mới nhất Yêu thích nhất
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
ThienPhu
ThienPhu
18/09/2021 9:20 chiều

Tôi đã đọc tác phẩm này hồi còn trên ghế nhà trường. Bây giờ nghe lại tâm trạng vẫn còn trào dâng như lúc ban đầu, nhưng khác 1 chút là không còn nhòe đôi mắt vì ai cũng phải trưởng thành phải không. Cảm ơn hemradio và chân thành cảm ơn giọng đọc Bình Nguyên.

BINZ
BINZ
18/11/2021 1:29 chiều

ĐỌC SÁCH XOG XEM LẠI VẪN HAY LẮM

Đức Huy
Đức Huy
27/12/2021 11:25 chiều

Nghe đi nghe lại được 10 lần rồi mà lần mào nghe lại vẫn thấy hay như lần đầu nghe…

Trung*
Trung*
29/12/2021 10:40 chiều

Hay lắm

Vo long
Vo long
08/04/2022 2:14 chiều

Nghe đi nghe lại vẫn thấy hay

Hoàng
Hoàng
22/01/2023 9:47 chiều

Tuy chúng ta biết tựa sách Còn chút gì để nhớ nói đến “chút gì”, nhưng với tôi thứ đáng nhớ sau khi đọc xong, thứ khiến tui đọc lại, nghe lại truyện này nhiều lần đó là tình bạn nhiệt thành của Trâm dành cho Chương, Chương không nhận ra đó là tình bạn mà tuy lúc bên nhau ta không nhận ra nó đẹp thế nào, đáng quý thế nào, nhưng sống hết cuộc đời đó là tình cảm thân thương như bữa cơm gia đình, không quá đặc sắc lạ lẫm nhưng luôn thân thương. Là tình bạn vui nhộn và nhiều cung bậc của bộ 3 Chương, Kim Dung, xxx. Là tình cảm đùm bọc của gia đình và những người hàng xóm ở cứ lạ, điều mà rất nhiều người xa quê từng trải qua. Và những khoảnh khắc tình đầu hồn nhiên của Chương và Quỳnh.

Nhiều người bị bênh lậm, tức họ một mực cho rằng cứ phải lúc mới yêu đẹp thì kết cũng đẹp, nhưng con người thay đổi, thế giới quan thay đổi, nay họ cho rằng tình yêu này nguyện sống chết cho được, mai lại chẳng đáng. Ủa, nghĩ xem mối tình hồn nhiên đó có gì mà Chương lại lụy tình đến thế? Có cái gì thiên kinh địa nghĩa mà Chương cứ đòi phải thiên trường địa cửu? Giả sử như Bác Tám định khép Chương vào thành phần chống cách mạng (sửa cố truyện tí là ra), hoặc khép vào trí thức tiểu tư sản có xu hướng ủy mị cần đi giáo dục, và Quỳnh phải chấp nhận chia tay Chương theo lời cha để Chương được yên thân. Ừ, thế thì ngôn tình quá, nhưng còn đá g để Chương nhớ.

Tóm lại thứ đáng để Chương nhớ gia diếc là tình bạn với Trâm. Còn tình cảm với Quỳnh chỉ đủ để lâu lâu Chương nhớ lại cho hoài niệm, vui một chút, xao xuyến một chút. Hết. Chứ gì mà cải lương thế. Quỳnh trong đầu chương thật huyễn tưởng, Quỳnh đời thật rất đời, rất thực tế.

Quỳnh từ góc độ của Chương thật đáng ghét, nhưng thật ra chuyện tình đầu không trọn vẹn có mà đầy, còn bản thân quyết định của Quỳnh tui cho là không hay, nhưng có đến gấp mấy lần tư duy trưởng thành hơn Chương. Và bản thân chuyện tình cảm của Quỳnh có gì khác số đông khác đâu, yêu người bạn tuổi trẻ, yêu người đồng nghiệp khi mà ngoài làm chung thì còn có vẻ như hợp cu thế và sự đưa đẩy của người cha cán bộ, yêu một người có tiền nhưng chia tay do thời cuộc, và sau cùng lấy một người cho cô cuộc sống ổn định.

Last edited 13 days ago by Hoàng
Back to top button