Ngày Em Lấy Chồng | Lê Hứa Huyền Trân

Bên con kênh xưa có ngôi nhà mái lá, cứ lừng lững đứng yên tựa hư vô cạnh con sông Đà Rằng đang lắt lẻo chảy qua.ở nơi đó, tôi và chị tôi đã lớn lên, thiếu thốn nhưng không bao giờ thiếu đi những niềm vui tiếng cười của một gia đình hạnh phúc. Ba mẹ bươn chải theo những gánh hàng xa, hai chị em tôi đã lớn lên trong vòng tay của ngoại, căn nhà 3 người lúc nào cũng rộn rã . Chị lớn hơn tôi cả giáp. Khi tôi vừa chào đời thì chị đã biết tự mình thay ngoại gánh cả thúng chuối ra chợ ngồi bán, xong lại tất tả về lo cơm nước cho em, thay cho ông (khi hãy còn khỏe) gánh rau tưới nước ngoài vườn. Khi hãy còn rất nhỏ tôi đã quen với vòng tay thơm mùi chuối và mùi rau húng quế của chị, vòng tay ram ráp vỗ nhẹ vào lưng tôi khi tôi khóc và véo gò má bầu bĩnh của tôi làm tôi bật cười. Lớn lên thêm chút nữa tôi đã lăng xăng chạy theo chị với những trò chơi con nít trong những phút thư giãn hét sức của chị. Lúc ấy tôi còn bé lắm, thi thoảng ngồi nghe chị kể lại vậy thôi và lần nào cũng nhìn chị cười vui hạnh phúc trong ánh mắt..

Đánh giá của bạn
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Nguồn
Khôi kể chuyện
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button