Năm canh bên bờ vực | Nguyễn Đức Hạnh

Vách đá lạnh quá. Sương hay nước mắt của trời thi thoảng rỏ xuống đầu, xuống mặt. Đợi chờ mãi mà có thấy gì đâu? Chỉ có tiếng côn trùng rên rỉ. Gió như nỗi buồn chạy qua những hàng cây, làm cành lá kêu lên khe khẽ. Hắn trệu trạo nhai lương khô, nốc một một cốc nước to, rồi dõi mắt nhìn xuống đáy vực nằm kề bên. Chỉ thấy thăm thẳm tối đen, nhưng hắn biết đã có hơn chục con xe Minsk nằm tan xác dưới đó. Con đường mòn nằm thiêm thiếp ngủ dưới ánh trăng, đợi lúc vắng người như thế này, lá khô mới lang thang đi tìm nhau tình tự. Còn bao lâu nữa thì thằng cha ấy mới xuất hiện? Dĩ vãng như một đoàn tàu chầm chậm đi qua. Mỗi giờ chờ đợi là một sân ga…

Đánh giá của bạn
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button