Mong manh ký ức | Nguyễn Hương Duyên

Bóng quân phục màu xanh xoẹt qua vùng ký ức thương nhớ mong manh, tôi giật mình bàng hoàng bật ra một cái tên: Thọ. Tôi tăng ga đuổi theo. Người bỗng run lên vì mừng rỡ. Xoạch! Tôi và xe lăn đùng ra giữa đường, chiếc xe đi trước đột nhiên rẽ ngang cũng đổ nghiêng, bánh sau quay tít. Thôi! Không ai bị sao cả là may rồi. Cái chị này đi chẳng quan sát gì cả, suýt chút nữa… Tôi chưa hết bàng hoàng giữa những xì xào xung quanh.

Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button