Muộn | Ngô Thị Thu Vân

Bây giờ đây khi con gái tôi đã lên mười tuổi, xinh đẹp ngoan ngoãn và giỏi giang, tôi mới thấy mình may mắn vì ngày đó tôi đã không đặt cho con cái tên là Bất Hạnh hay Trường Hận hoặc Căm Thù gì đó, mà trong nỗi tuyệt vọng tơi bời tôi đã buồn bã điền vào tờ giấy chứng sanh bốn chữ: Ngô Phan Luyến Thương.

“Anh chỉ muốn em thuộc về anh để chứng minh tình yêu em dành cho anh mà em cứ tiếc thì thôi… Anh là con trai, nếu chỉ để thỏa mãn thì anh kiếm đâu mà chẳng được. Tại anh yêu em nên anh mới…” Quang còn nói thêm những gì, tôi cũng không nhớ nữa. Chỉ nhớ lúc đó tôi rất sợ anh giận, anh sẽ không yêu tôi, thậm chí anh sẽ đi tìm người khác.
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button