Tâm Hồn Tôi | Dương Hằng

Ánh mắt của bà già trong ráng chiều đỏ ối hôm ấy đã cứu rỗi một tâm hồn rệu rã trong tôi. Bà mang tôi về từ túp lều lụp xụp, chỏng chơ mà người ta vẫn thường bày bán vài thứ quả, sắn, mía cho khách đường xa. Khi ấy, trong đầu tôi là đầy rẫy những mường tượng về vạn vật chung quanh tôi lúc bóng đêm chùng xuống chân đồi. Một vài đốm sáng nhấp nhổm với những hình thù khác nhau sẽ làm tôi rờn rợn trong mớ ý nghĩ từ trí tưởng tượng vẽ nên. Những đốm sáng sẽ vồ lấy tôi như một con hổ đói và tôi sẽ bị nuốt chửng lúc nào không hay biết…

Có thể bạn quan tâm...

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button