Nước Mắt Làng Chài | Phan Thị Thu Loan

Bà Quy cào đống lá dương, nhồi vào bao tải. Vội vã lo âu như khi chồng bàcòn ra khơi vào lộng. Những nấm mộ lô nhô sau đụn cát này níu chân bà. Nằm dưới ấy toàn là đàn ông.

Dựa bao lá khô dưới gốc dương, bà rút nắm nhang gác trên chạc cây, lội vào bãi tha ma. Giữa những bụi xương rồng gai nhọn, đám muống biển bò ngoằn nghèo. Hoa tím mướt rượt. Cái giống thật lạ. Gọi là rau mà không ăn được. Nuốt vào đau bụng chí chết. Mọc trên cát bỏng cứ xanh ngằn ngặt. “Trời sinh chi cái giống vô duyên. Chẳng lợi lộc gì!”. Mẹ chồng bà Quy nói thế. Nhưng bà biết không phải vậy. Rễ muống biển cắm sâu vào cát ẩm, giữ cho cát khỏi bị lốc cuốn bay…

Có thể bạn quan tâm...

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button