Nụ Cười Kỳ Tích | Nguyễn Ngọc Tư

Cứ như chị bị một cú sốc vậy. Suốt buổi chị chỉ tấm tắc: “Chú công an đó vui vẻ hết sức, đã nói chuyện hiền từ tử tế, mà còn cười…”. Ấn tượng về nụ cười sâu sắc đến nỗi chị quên than thở về mớ đĩa CD – chút vốn liếng buôn bán đã bị lập biên bản tịch thu mất rồi.

Chị có một chỗ hẹp te bên hông nhà lồng chợ, trên cái bao trải lên đất, có mấy chục cái đĩa nhạc đủ loại được bày lộn xộn. Tất nhiên toàn là đĩa in sang lậu. Nên nhiều lúc phải ôm hàng bỏ chạy khi nhác thấy mấy anh công an, liên ngành… Chuyện chạy không kịp cũng thường, chuyện bị tịch thu hàng cũng thường, nhưng được các anh đối xử như chiều qua (tức là có cười) thì hơi lạ.

Bởi các anh rất ít cười. Những người làm nghề kinh doanh “nhạy cảm” như nhà hàng, nhà trọ, dịch vụ karaoke… hay nói đùa: bệnh viện phải mở khoa “hiếm muộn nụ cười” cho mấy ổng. Chị cũng thắc mắc hoài. “Chị biết mình bậy mười mươi, nhưng sao mấy em đó không làm việc nhẹ nhàng một chút cho mình mát ruột. Mắc gì phải hùng hổ, sừng sộ, nạt nộ?” – chị hỏi tôi. Mà tôi thì không biết hỏi ai. Có phải thiếu tự tin, cho rằng pháp luật chưa đủ độ nghiêm minh nên khi làm việc các anh phải “minh họa” thêm bằng nét mặt cho đối tượng sợ? Hoặc ý thức mình ở vị thế ấy phải dùng phong cách ấy? Hoặc qui định của ngành buộc các anh không được cười (với dân)?

Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button