Những con sáo lạc | Nguyễn Luân

Đã qua thanh minh mà trời vẫn u ám. Trên những mỏm đá núi vẩn lên một màu nâu xám, chẳng biết là rêu mốc hay là hơi nước đọng lại lâu ngày thành ra thế. Đá xám xịt bao nhiêu thì cỏ cây lại non mởn bấy nhiêu. Cái màu xanh được phủ một lớp màng nước mỏng, cứ loang mãi ra khắp những triền núi. Đã lâu lắm trời không có nắng. Người ta chờ đợi nắng lên, đến nhạt cả thịt da mình…

Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button