Chừng Như Thất Lạc | Nguyễn Ngọc Tư

Một bữa qua Trưng Vương, tơ mơ nhớ con bạn cũ ở đường này, Tím bị xe ba gác đâm trúng, gửi lại ba cái răng cửa ngay vạch sơn dành cho người đi bộ.
“Phải có chiếc xe tải nào đang ngon trớn tới là em lên nóc tủ ngồi rồi, quá chừng may”, âm sắc méo qua đôi môi giập đã được may vài mũi, Tím cố cười thành tiếng trấn an bồ đang công tác ngoài đảo. Về nhà với áo quần bết máu, ngồi đếm cả thảy mấy chỗ đau, Tím vẫn nghĩ đây chỉ là sự cố nhỏ trong đời như viên gạch rơi dập móng chân, hay bị chó cắn lúc chạy bộ. So với hồi trèo me té gãy tay, thì cuộc đo đường này đâu quá tệ.
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button