Chân dung nàng hoạ sĩ | Nguyễn Anh Đào

Nàng buông cọ, nhìn luống hoa hình vòng cung bên ngoài cánh cửa. Một cơn gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa đã đổi màu rơi xuống, nhàu nhĩ. Nàng nhìn lên bầu trời âm âm u u, không mưa cũng không nắng, màu xam xám đến cả cỏ cây cũng xam xám theo. Tự dưng cái ý nghĩ vẽ bức tranh hôm nay bằng những sắc màu tươi vui biến mất, nàng muốn tô cành hoa hồng màu xám. Có lẽ, lâu rồi ông không tới?
Nàng độc thân, nàng sống cùng một cô con gái xinh như hoa, còn nàng thì gầy tong tong, hậu quả từ những ngày sống cùng người chồng thích bạo hành. Nàng vào viện ra viên để chữa những vết thâm tím, phòng chụp X-quang là nơi nàng đến nhiều nhất, đến nỗi vị bác sĩ đáng kính ở đó thốt lên: “Thôi, ly hôn đi con!”. Thế là nàng ly hôn. Nàng tự hỏi mình, sức ở đâu mà có thể chịu đựng được từng ấy thời gian? Có thể đó là sự chịu đựng khi không muốn nhìn thấy nước mắt của mẹ. Thì, lúc nàng ly hôn khi không còn đủ khả năng giữ tính mạng của mình, mẹ nàng không hỏi: “Con thấy ổn không?” mà chỉ lo lắng: “Rồi người ta hỏi, tao nói sao!”.

Đánh giá của bạn
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button