Tết Rồi, Về Ăn Ổ Bánh Mì Chan Nước Tương Cùng Má | Thi Văn Chương

Con đi cẩn thận trên đường giờ xe cộ nhiều lắm, chậm chậm nghen con. Còn bánh mì khỏi mua má dặn 10 ổ rồi, khỏi đem ở TP về nữa”, giọng má nhẹ nhàng căn dặn đủ điều dù đứa con trai giờ đã ngoài 50 tuổi.
Cái nghèo đã đeo đẳng suốt cuộc đời của má tôi. Bà vất vả khi sinh ra và nuôi anh em tôi khôn lớn. Cứ mỗi lần về quê hoặc dịp tết, món quà tôi mua cho má là ổ bánh mì không để má chan nước tương ăn như ngày xưa má chờ con nước ròng đi hứng cá.

Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button