Hồi hương | Trần Thúy Lành

Thục đẩy hành lý qua khu kiểm tra an ninh ở sân bay Frankfurt, mặt đờ đẫn như người mất hồn. Không ai đưa tiễn. Chẳng còn gì để lưu luyến với cái xứ sở phù hoa này nữa. Thục đi như chạy trốn. Tay phải cô xách túi nhỏ, đựng mấy đồ lặt vặt. Tay trái sã xuống rã rời. Những vết bầm dập trên cơ thể hễ cố quên đi thì thôi, cứ nhớ đến là nhói lên, đau buốt. Hai quầng mắt thâm sì, Thục nhìn đám đông đi lại trước mắt mà như nhìn vào vô định. Chỉ còn ít phút nữa chuyến bay của hãng hàng không Vietnam Airlines từ Frankfurt về Hà Nội sẽ cất cánh, đưa Thục trở về quê nhà. Lúc ra đi Thục mười bảy tuổi, đẹp rạng rỡ như nụ hoa còn ngậm hương thơm. Giờ trở về cô đã là người đàn bà trải qua hai đời chồng mà vẫn trắng tay. Nghĩ đến lúc được sà vào lòng mẹ như hồi còn bé, được rúc đầu vào bầu ngực ấm áp của mẹ cho thỏa nỗi nhớ mong và trút bỏ những uất nghẹn đau khổ bấy lâu nay là nước mắt Thục ứa ra. Người cô khẽ rung lên theo tiếng nấc.

Đánh giá của bạn
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button