Anh đã quên em như quên một món đồ bỏ đi… | Lạc Lạc

Em muốn nói với anh “Em nhớ anh rất nhiều”. Nhiều lần em tự hỏi, người có nhớ em chút nào không? Câu hỏi đó cứ lặp đi, lặp lại, để em từng nhiều lần nhọc lòng suy nghĩ cũng chưa tìm thấy đáp án. Thật sự cũng không dám hỏi thẳng anh, lấy tư cách gì mà hỏi, hỏi bằng cách nào? Gọi điện sợ không dám mở lời, nhắn tin thì sợ anh không màng đáp trả, gặp mặt anh lại chỉ thích trốn tránh câu hỏi “ngớ ngẩn” như vậy.Và rồi em sợ nhìn thấy ánh mắt anh không còn thiết tha hay quan tâm em gì nữa, em sợ lời nói ảm đạm, thờ ơ đến vô tình. Em sợ anh quyết làm em tổn thương, để em dứt khoát dời đi.

5/5 - (1 bình chọn)
Các bạn nếu không nghe được audio, vui lòng gửi thông báo ở phần bình luận bên dưới. Ad sẽ chỉnh sửa trong thời gian sớm nhất, thanks các bạn nhiều nhiều !
Đăng ký
Thông báo để xem
guest
0 Bình Luận
Inline Feedbacks
Xen tất cả bình luận
Back to top button